Lý phu nhân nghĩ ngợi, vẻ mặt không vui, nhìn Tiêu Ngự chẳng hiểu cái gì. "Phượng đại tiểu thư, ngươi đã cứu Lạc Nhi, bất luận thế nào chúng ta cũng nên báo đáp." Lý phu nhân chậm rãi nói, chỉ là giọng điệu vênh váo tự đắc, nào có nghe ra ý muốn tri ân đền đáp.
Nhưng hắn càng bình tĩnh đạm nhiên, lại càng khiến người ta cảm thấy, chính mình không được hắn đặt vào mắt. nhưng sau đó đã thành công dùng ngôn từ ác liệt để triệt tiêu hết hảo cảm của Brandon, thuận lợi khiến Brandon đến cuối cùng vẫn không thật lòng
Chương 790: Hoắc phu nhân, ta nhìn ngươi là đầu óc có bệnh. Chương 791: Ta sẽ để cho ngươi sống không bằng chết. Chương 792: Đường đường Cố gia thiên kim không tuân thủ lời hứa liền không tốt
Tên gốc: Phu nhân ngươi hảo bình tĩnh!r. Edit: A Bích. Thế loại: Xuyên qua, cổ đại, trọng sinh, 1×1 (ôn nhu phúc hắc công x lãnh đạm trung khuyển thụ), HE. Xuất thân là một thích khách vô tình lãnh huyết. vậy mà lại trùng sinh trở thành một nam của nhà người ta, Trượng phu xem ra là một tên hoàn khố phong lưu, nhưng tại sao những người muốn hại hắn
Lão phụ nhân đã ôm tro cốt đàn ngủ, ngủ dáng vẻ nhìn bình thường nhiều. Diệp Gia cho nàng đóng chăn mền, lại nhìn thấy lão phụ nhân trên cổ mặt dây chuyền. Dưới đèn tiếp cận được gần, Diệp Gia mới nhìn rõ ràng đây là cái lệnh bài.
eo6lDBe. Tên gốc Phu nhân ngươi hảo bình tĩnh!rEdit A loại Xuyên qua, cổ đại, trọng sinh, 1×1ôn nhu phúc hắc công x lãnh đạm trung khuyển thụ, thân là một thích khách vô tình lãnh huyết. vậy mà lại trùng sinh trở thành một nam thê của nhà người ta, Trượng phu xem ra là một tên hoàn khố phong lưu, nhưng tại sao những người muốn hại hắn không bị giết thì cũng bị đầu độc, còn cả mất tích một cách ly Bùi Thanh sống lại, ngoại trừ báo thù còn muốn cứu người. Đời trước nam thê ôn hoà dịu dàng, vào cửa không bao lâu đã bị người ta hại chết, sao hiện tại tính cách lại thay đổi thế này? Vốn muốn bỏ y, bảo y đi tìm hạnh phúc khác. Giờ xem ra, phải suy xét cân nhắc….
Tên gốc 夫人你好淡定 Tác giả Cổ Ngọc Văn Hương Edit A Bích. Thế loại Xuyên qua, cổ đại, trọng sinh, 1×1ôn nhu phúc hắc công x lãnh đạm trung khuyển thụ, HE. Nguồn Hạ Nguyệt – Lai Khứ Văn án Một thích khách lãnh huyết, trùng sinh thành nam thê nhà người ta. Trượng phu xem ra là một tên hoàn khố phong lưu, nhưng tại sao những người muốn hại hắn không bị giết thì cũng bị đầu độc, còn cả mất tích một cách ly kỳ. Diệp Bùi Thanh sống lại, ngoại trừ báo thù còn muốn cứu người. Đời trước nam thê ôn hoà dịu dàng, vào cửa không bao lâu đã bị người ta hại chết, sao hiện tại tính cách lại thay đổi thế này? Vốn muốn bỏ y, bảo y đi tìm hạnh phúc khác. Giờ xem ra, phải suy xét cân nhắc…. ****** Note Bản edit này chưa được sự cho phép của tác giả, bản edit chỉ được post tại , xin vui lòng KHÔNG mang đi REPOST TẠI BẤT CỨ ĐÂU khi chưa được sự đồng ý của bổn trang. ***** Chương 01 ++ Chương 02 ++ Chương 03 ++ Chương 04 Chương 05 ++ Chương 06 ++ Chương 07 ++ Chương 08 Chương 09 ++ Chương 10 ++ Chương 11 ++ Chương 12 Chương 13 ++ Chương 14 ++ Chương 15 ++ Chương 16 Chương 17 ++ Chương 18 ++ Chương 19 ++ Chương 20 Chương 21 ++ Chương 22 ++ Chương 23 ++ Chương 24 Chương 25 ++ Chương 26 ++ Chương 27 ++ Chương 28 Chương 29 + Chương 30 12 +Chương 31 +Chương 32 Chương 33 ++ Chương 34 ++ Chương 35 ++ Chương 36 Chương 37 ++ Chương 38 ++ Chương 39 ++ Chương 40 Chương 41 ++ Chương 42 ++ Chương 43 ++ Chương 44 Chương 45 ++ Chương 46 ++ Chương 47 ++ Chương 48 Chương 49 ++ Chương 50 ++ Chương 51 ++ Chương 52 Chương 53 ++ Chương 54 ++ Chương 55 +Chương 56 +57 Phiên ngoại -HOÀN- Không share Word
Thập Tam quần áo nửa mở, hai điểm đo đỏ như ẩn như hiện, hết sức hấp dẫn, Diệp Bùi Thanh cũng không dám lại hành động thiếu suy nghĩ. Thập Tam lạnh lùng nói "Thế tử tối nay cao hứng?"Diệp Bùi Thanh cắn môi cười đáp "Công phu trên tay của phu nhân còn có thể tăng tiến. Tối nay cứ vậy đi, sau này còn phải luyện tập nhiều hơn."Vừa nói, Diệp Bùi Thanh vừa dùng chăn chà lau cho Thập Tam. Thập Tam đoạt lấy chăn tự mình lau, nói "Tối nay ta tự rước lấy nhục, chẳng trách người khác. Sau này ta hiểu được, cũng không dám xin thế tử giúp ta nữa."Diệp Bùi Thanh cười nói "Ta ngươi vốn là vợ chồng, cái gì mà giúp hay không giúp? Ngươi an tâm hầu hạ ta cho tốt, tương lai sẽ có lợi vô cùng. Đã hiểu?"Dứt lời, Diệp Bùi Thanh hôn Thập Tam một cái, cười cười dém chăn cho y, đi ra ngoài.....Sáng sớm hôm sau, Thập Tam co người nằm ngủ trên giường, Diệp Bùi Thanh mặt mày hớn hở xuất môn vào triều, ngay cả đồng nghiệp cũng hỏi hắn trong nhà có việc gì vui. Trên triều thần thanh khí sảng, tan triều, hắn vội vàng chạy về lại phòng, đang định chộp Thập Tam vào trong lòng đùa giỡn, nhưng Thập Tam và dì Triệu không có ở đây, hơn nữa những đồ dùng hàng ngày cũng không thấy. Diệp Bùi Thanh cảm thấy kỳ quái, hỏi "Phu nhân đi đâu rồi?"Một bà tử cẩn thận đáp "Phu nhân vừa trở về thu dọn đồ đạc, nói từ hôm nay trở đi sẽ ở trong viện của lão thái thái."Diệp Bùi Thanh nói "Cái gì?"Bà tử cúi đầu không dám nói Bùi Thanh giận tái mặt, đi thẳng ra vã đi vào trong viện của lão thái thái, lão thái thái lại đang ngủ trưa. Diệp Bùi Thanh bình tĩnh đợi nửa ngày, hỏi Thanh Phương "Phu nhân hiện đang ở chỗ nào trong viện? Sao lại thế này?"Thanh Phương nói "Lão thái thái không còn Vân Thụy, Vân Khê, trong lòng khổ sở, sáng nay khi phu nhân đến thỉnh an liền nói chuyện, bảo nguyện ý đến sống cùng lão thái thái. Lão thái thái cười nói, thế tử cùng phu nhân tân hôn mới hơn một tháng, sao bà có thể không hiểu chuyện, kéo phu nhân đến ở cùng mình? Phu nhân liền thưa rằng mới tiếp nhận chuyện trong phủ, rất nhiều thứ còn chưa hiểu, nếu ở bên cạnh lão thái thái, có vấn đề gì không hiểu có thể lập tức hỏi bà. Phu nhân lại do dự nói, còn có một nguyên nhân, không tiện mở miệng."Diệp Bùi Thanh hỏi "Nguyên nhân gì mà không tiện mở miệng?"Thanh Phương cười đáp "Nếu không tiện mở miệng, sao có thể nói trước mặt hạ nhân chúng ta? Lão thái thái bảo chúng ta lui xuống hết, một mình cùng phu nhân lặng lẽ nói chuyện hơn nửa ngày. Sau khi nói xong, lão thái thái liền phân phó chúng ta giúp phu nhân thu dọn đồ đạc qua đây sống, còn nói thế tử tuổi cũng không nhỏ, nên nạp thiếp là vừa, kêu phu nhân chọn hai nha đầu, tháng sau hãy thu vào phòng."Diệp Bùi Thanh tức giận đến mức mặt mày xanh lúc lão thái thái vừa ngủ trưa dậy, Diệp Bùi Thanh vội vàng tiến vào thỉnh an, cười nói vài chuyện thú vị trên triều. Lão thái thái biết ý đồ hắn đến đây, bèn cùng hắn đánh Thái cực, chậm rãi kể lể mấy chuyện lặt vặt trong phủ. Sáng nay ăn gì, chim tước bà nuôi mới học nói cái gì, tới tới lui lui, cho đến khi Diệp Bùi Thanh hết nhịn nổi, cười hỏi "Lão thái thái tâm tình tốt là được rồi. Nghe nói Mai Úc sáng nay khiến lão thái thái thêm phiền toái? Giờ ta tới đưa y trở về."Lão thái thái ngoài cười nhưng trong không cười nói "Hai người các người rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, ta cũng không rõ lắm. Có điều, ta đã một bó tuổi rồi, mà con phải quản chuyện phòng the của các ngươi, cái bộ mặt già này của ta không chịu được."Diệp Bùi Thanh cúi thấp thái thái còn nói "Mai Úc nói không hầu hạ được thế tử, cầu ta khai ân, để y sống ở đây. Một mình y hầu hạ ngươi thực sự rất vất vả, ta thấy vậy, cho ngươi nạp hai thiếp thất, ngươi cứ ở trong phòng thiếp thất đi."Diệp Bùi Thanh vội vàng nói "Chuyện nạp thiếp không vội, từ từ nói sau. Có điều mong lão thái thái cho y về, y là nam, ở trong viện của lão thái thái coi sao được?"Lão thái thái cười lạnh một tiếng "Việc này ngươi không cần quan tâm. Bà già như ta, trên chiến trường đã giết không ít người, chẳng lẽ còn có kẻ dám quản danh tiết của ta?"Diệp Bùi Thanh thấp đầu nói "Vậy để ta nói chuyện với Mai Úc được không?"Lão thái thái chậm rãi uống trà "Mấy ngày nữa ngươi hẵng quay lại đây, y giờ đang buồn rầu, cũng không muốn gặp ngươi. Nghe lời ta, nhận lấy hai thiếp thất kia, đừng chọc Mai Úc nữa, dần dần y sẽ thông suốt."Diệp Bùi Thanh cúi đầu không nói câu nào, cáo lỗi rời ngày kế tiếp, Diệp Bùi Thanh không xuất hiện, lão thái thái mỗi ngày cùng Thập Tam thương thảo sự vụ trong phủ, cực kỳ bận rộn. Hôm đó Thập Tam cùng lão thái thái đang ăn cơm trưa, thì thấy dì Triệu vội vã chạy tới quỳ xuống trước mặt Thập Tam, mồ hôi tuôn như mưa dập đầu nói "Cầu lão phu nhân cùng phu nhân làm chủ, sáng nay thế tử phái người đến hỏi ngày sinh tháng để Đại Hổ nhà ta, xem chừng là muốn nạp thiếp. Đại Hổ năm nay mới có mười hai, lại là nam, tay chân thô cứng dáng vẻ xấu xí, phụng dưỡng không nổi thế tử a."Dứt lời dập đầu gạt lệ không Tam trầm mặt, thìa trong tay nhất thời buông xuống, nói với lão thái thái "Lão thái thái ăn cơm trước, ta đi một lúc rồi về", rồi rời đi như Triệu vội vàng đuổi theo.
phu nhân ngươi hảo bình tĩnh